Czech
učeň
noun (masculinum)
Grammar details: mužský rod
| singular | plural | |
|---|---|---|
| nominative | učeň | učni; učňové |
| genetive | učně | učňů |
| dative | učni; učňovi | učňům |
| accusative | učně | učně |
| vocative | učni | učni; učňové |
| locative | učni; učňovi | učních |
| instrumental | učněm | učni |
Meaning 1
kdo je v učebním poměru, učí se řemeslu